Để hôn nhân 15 năm vẫn bền vững


Những quan điểm như sex vẫn quan trọng với tuổi trung niên, vợ chồng gắn kết hơn khi con cái trưởng thành… có thể gúp bạn thân mật với người bạn đời của mình hơn, thậm chí lại yêu nhau như ngày đầu.
Khi kỷ niệm ngày cưới lần thứ 15, hẳn phần lớn các đôi vợ chồng đều đã biết cách xử lý những vấn đề trong hôn nhân của mình. Tuy nhiên, hôn nhân của bạn cũng đang đứng trước một giai đoạn mới đầy thách thức. Kiểm tra lại những quan niệm cũ về hôn nhân tuổi trung niên, ta thấy có một phần sự thật, đồng thời cũng có những điều cần thay đổi. Hiểu được điều đó, bạn sẽ giúp cuộc hôn nhân của mình bền vững hơn.
doi-gia-jpg-1355623339_500x0.jpg
Tình yêu có thể nở rộ ở lứa tuổi trung niên. Ảnh: Mid Life Nutrion
Quan điểm cũ: Không nên đi ngủ khi vẫn còn tức giận
Rất nhiều người cho rằng nếu chúng ta không giải quyết các xung đột trước khi đi ngủ, chúng ta sẽ thức dậy giận dữ hơn mỗi ngày, cho đến khi một người nào đó cuối cùng không chịu nổi nữa. Lý tưởng nhất là chúng ta sẽ có thể thực sự tha thứ và giảm nhẹ mọi việc trước khi đi ngủ. Trong thực tế, hầu hết các cặp vợ chồng không thể giải quyết vấn đề một cách tốt nhất khi họ đang nóng giận, thậm chí có thể còn tức giận hơn. Khi giận dữ con người dễ mất kiểm soát và khó có khả năng để giải quyết tranh luận một cách công bằng hoặc thân thiện.
Quy tắc mới: Xung đột được giải quyết sau khi bạn đã bình tĩnh lại và được nghỉ ngơi.
Thay vì tranh luận bất đồng mỗi ngày, các cặp vợ chồng nên dành một chút thời gian mỗi đêm để tập trung vào những gì tốt đẹp về cuộc hôn nhân của họ. Sau đó, nếu một hoặc cả hai người đang tức giận, hãy hôn chúc ngủ ngon trong khoảng 6 giây. Nụ hôn này sẽ nhắc nhở hai người về tình yêu lâu dài.
Đó không phải là các cuộc xung đột không cần phải được xử lý. Để chắc chắn các cuộc tranh luận không bị bỏ quên, có thể có một cuộc “trò chuyện mỗi tuần” (chỉ cần không vào thời gian đi ngủ). Hãy lần lượt kể cho nhau nghe về những gì bạn đánh giá cao ở cuộc hôn nhân hoặc người bạn đời trong tuần đó, rồi sau đó hãy tranh luận về những vấn đề mà bạn đang bực mình.

Quan điểm cũ: Một ngày hai bạn nhận ra đã xa cách và không còn yêu nhau nữa
Theo quan niệm cũ, một cặp vợ chồng chỉ cần bỏ bớt cái tôi cá nhân, như thay đổi tính cách và những sở thích mà họ khác biệt nhau. Nhưng nếu nhìn kỹ vào hầu hết các cặp đôi hạnh phúc, bạn sẽ ngạc nhiên thấy họ thực sự có ít điểm chung. Người vợ chỉ thích thêu thùa đan lát, anh chồng lại là một fan cuồng của bóng đá. Họ đã phát hiện ra cách để được là chính mình và cùng nhau tại cùng một thời điểm: cô vợ ngồi thêu cạnh chồng trong khi anh ta thưởng thức một trận bóng. Trong thực tế, sở thích chung, tính khí tương đồng không đảm bảo tuổi thọ hôn nhân.
Quy tắc mớiHôn nhân không đi theo cảm xúcnó phát triển bởi vì cả hai vợ chồng đều quan tâm tới nó.
Hôn nhân có thể tồn tại qua hàng trăm những bất đồng, bệnh tật, vấn đề tài chính, con cái, thậm chí có thể ngoại tình, bởi vì đôi vợ chồng đó hiểu rằng họ là một cặp, dù trong thời kỳ khủng hoảng trong hạnh phúc.
Tất cả chúng ta đều thay đổi liên tục, và đó là một may mắn. Nếu bạn được định hình như trong lễ cưới, cuộc sống sẽ quá nhàm chán. Nhưng phải đảm bảo rằng hai bạn luôn để ý đến nhau. Tất cả các thỏa hiệp hay tranh luận đều làm cho cả hai cảm thấy hạnh phúc và có liên quan đến cuộc sống của nhau hơn. Bằng cách đó, bạn có thể cùng nhau phát triển, chứ không phải xa lìa, thậm chí có thể yêu nhau hơn.
Quan điểm cũ: Khi lớn tuổi hơn, sex không còn quan trọng.
Sau khi đã trải qua rất nhiều trải nghiệm và cả sai sót, cặp vợ chồng sẽ tìm thấy một phong cách tình dục khiến cả hai hạnh phúc. Trong một khảo sát được thực hiện tại Anh gần đây, 64% phụ nữ thừa nhận rằng sau khi đến tuổi mãn kinh, cuộc sống tình dục của họ vẫn như cũ hoặc thậm chí còn tốt hơn.
Điều khiến cho mọi người hài lòng và thoải mái hơn chính là vì các cặp vợ chồng đã nói với nhau về những gì họ không thể làm và họ có thể làm trong quan hệ.
Quy tắc mới: Không có lý do gì để bạn không phát triển tình dục.
Nói rõ quan điểm là chìa khóa để thỏa mãn tình dục. Nên coi đó là một ưu tiên của những kỳ nghỉ cuối tuần. Đương nhiên, ngay cả khi hai bạn dễ dàng chia sẻ với nhau mọi điều, bạn vẫn có thể cảm thấy lúng túng khi chỉ cho chồng bạn những điểm nhạy cảm trên cơ thể. Bạn có thể kể lại một tình huống cũ. Sự hồi tưởng tình dục không có thể dẫn đến một đoạn kịch lãng mạn, nhưng nó sẽ giúp bạn nói. Và càng cảm thấy an toàn khi diễn đạt những gì bạn thích và không thích, bạn càng dễ dàng điều chỉnh hành vi hơn, để tăng sự thỏa mãn với cả hai.
Quan điểm cũ: Khi con cái ra ở riêng, hôn nhân không còn lý do tồn tại.
Hầu hết các bậc phụ huynh đều buồn khi những đứa trẻ ra ở riêng, ngôi nhà hoặc không thể yên tĩnh hoặc họ chỉ thích trò chuyện với chó mèo. Một số cặp vợ chồng đã phải làm cuộc đấu tranh, thay đổi nhiều cam kết với nhau. Khi những đứa trẻ ra khỏi nhà, hôn nhân có thể nở rộ nếu vợ chồng có cảm giác chia sẻ.
Đối với nhiều cặp vợ chồng, sự hài lòng về hôn nhân thực sự gia tăng khi con cái ra ở riêng. Sau một thời gian điều chỉnh 6-12 tháng, họ nhận ra rằng họ có thời gian rảnh rỗi hơn, nhiều tiền hơn, và tự do hơn để gắn bó với nhau. Và không có trẻ em trong nhà, nguyên nhân gây ra các cuộc xung đột  giảm đáng kể.
Quy tắc mới: Hôn nhân có thể rất đẹp trong một tự do mới
Khi con cái ra đi, hãy giữ cho cuộc sống của bạn luôn tràn đầy và đặt tình cảm vợ chồng ở trung tâm. Lập danh sách những gì vợ chồng bạn có thể làm ngay bây giờ mà cả hai không thể làm trước đó, như đi du lịch Ấn Độ hay chỉ là quan hệ ngay trên ghế sofa. Dù là điều gì, hãy chắc chắn đó là thứ mà cả hai cùng thích và có cơ hội khám phá lại nhau.
Quan điểm cũ: Mỗi người đều có một cuộc khủng hoảng tuổi trung niên: một ngày nào đó, chồng của bạn sẽ lái chiếc xe thể thao màu đỏ.
Đàn ông đôi khi làm những điều điên rồ khi họ đạt đến một độ tuổi nhất định. Bạn có thể cảm thấy buồn cười về một số nỗ lực của họ như để lấy lại những gì đã có thời thanh niên: đi xe Harley hoặc kiếm bạn gái trẻ hơn rất nhiều. Thay đổi quyết liệt như vậy là không phải phổ biến nhưng các nhà tâm lý học nói rằng hầu hết chúng ta sẽ đi qua một khoảng thời gian hồi xuân ở tuổi trung niên.
Quy luật mới: Đó không phải khủng hoảng, chỉ là không phù hợp
Hồi xuân là một phần phát triển lành mạnh của mỗi người. Khi bước sang tuổi 40, 50, quan điểm của ta thay đổi. Nghề nghiệp có thể ở vị trí cao hoặc phát triển theo hướng bất ngờ mới. Bạn có thể mắc các vấn đề y tế nghiêm trọng đầu tiên, bố mẹ già có thể chết và bạn phải suy nghĩ lại các ưu tiên của mình. Tất cả những điều này là tự nhiên và cách tiếp cận tốt nhất là tìm hiểu những gì bạn có thể làm được.
Ngày càng có nhiều cụm từ "khủng hoảng tuổi trung niên" được dùng thay cho từ "hồi xuân". Nhưng đó không phải là một sự thay đổi lớn. Ta càng thường xuyên dự tính làm một điều gì đó, ta càng có nhiều thời gian để yêu nó hơn. Những người đàn ông đã từng làm mộc sẽ đi thiết kế lại nhà cửa, những người phụ nữ từng muốn có thêm thời gian để tập luyện lấy lại vóc dáng sẽ đăng ký học khiêu vũ.
Những người ở độ tuổi 40, 50 cảm thấy họ có quyền kiểm soát nhiều hơn đối với công việc, tài chính, và hôn nhân của mình. Hãy tập trung vào việc bạn đang chín muồi để tái tạo chính mình. Tái khám phá những ưu tiên của bạn. Và trên tất cả, bạn không cảm thấy mình đang ích kỷ khi mải theo đuổi niềm đam mê bởi, những gì tốt cho bạn cũng là tốt cho hôn nhân của bạn.

Kim Anh (Theo GoodHousekeeping)
Read more…

Tiền mặt đang ở đâu?


Các DN kếu thiếu tiền, nhà đầu tư cũng cạn tiền mặt, ngân hàng căng thẳng thanh khoản. Vây tiền đi đâu và đang ở đâu? Đây là câu hỏi đang được rất nhiều người quan tâm. Xin giới thiệu bài viết thứ 3 trong loạt bài về bài “Những biện pháp “phá băng” cho nền kinh tế” của Tiến sỹ Lương Hoài Nam.
Lâu nay tồn tại cách hiểu không hoàn toàn chính xác là tiền bị "chôn" trong bất động sản. Thực tế thì không phải như vậy. Nếu "đào bới" một dự án bất động sản dở dang, sẽ không tìm thấy bất kỳ một đồng tiền mặt nào ở đó cả; chỉ có đất, sắt thép, xi măng, các sản phẩm tồn kho... với giá trị sổ sách của chúng mà thôi, còn tiền mặt không nằm ở đó.

Về nguyên tắc, với một lượng tiền mặt (kể cả ngoại tệ và vàng) đã được đưa vào lưu hành, tại một thời điểm, chúng chỉ có thể nằm ở nhà nước, ở các doanh nghiệp (kể cả tiền gửi của doanh nghiệp ở ngân hàng) và ở trong dân (kể cả tiền gửi của người dân ở ngân hàng). Nếu giả định tổng giá trị tiền mặt là một số cố định thì nó chỉ dịch chuyển giữa ba chủ nhân này.

Theo những gì có thể cảm nhận được, lượng tiền mặt nằm ở nhà nước và các doanh nghiệp đang bị thiếu hụt (so với trước). Nếu điều này là đúng thì lượng tiền mặt đang nằm ở trong dân đã tăng lên (trong tổng số tiền mặt coi là cố định). Nhìn vào thực tế từng gia đình, điều này cũng logic: khi người dân hạn chế đầu tư vào BĐS, thị trường chứng khoán, cổ phần của các doanh nghiệp chưa niêm yết, việc giữ (hoặc gửi ngân hàng) tiền đồng, vàng, ngoại tệ là đương nhiên.
 
Vấn đề là làm thế nào để người dân sẵn sàng đưa tiền vào các hoạt động đầu tư để nền kinh tế sôi động trở lại, thay vì giữ tiền một cách thụ động như hiện nay (chưa nói đến chuyện chuyển tiền, đầu tư ra nước ngoài)? Điều này chỉ có thể xảy ra khi việc người dân bỏ tiền ra đầu tư có rủi ro ít, cơ hội lợi nhuận nhiều, khi giá BĐS, giá cổ phiếu đi lên một cách bền vững bằng các tác động hiệu quả của nhà nước. Đã có thời, dù làm tốt hay làm chưa tốt, kiểu gì cũng có lãi, còn bây giờ kể cả làm tốt thì vẫn bị lỗ, nhiều người không dám bỏ tiền ra đầu tư kinh doanh nữa.

Để thu hút được tiền của người dân vào các hoạt động kinh tế tích cực, bên cạnh các giải pháp chấn hưng thị trường BĐS, chứng khoán, cải thiện môi trường đầu tư, kinh doanh, còn một hướng nữa là đẩy mạnh cổ phần hóa các doanh nghiệp nhà nước (DNNN) với các điều kiện thuận lợi cho các người đầu tư. Nếu làm tốt việc này, người dân sẽ bỏ tiền ra thay vì cất giữ.

Theo TS Nguyễn Đình Cung, Phó Viện trưởng Viện quản lý kinh tế Trung ương, tính đến cuối năm 2010, số các doanh nghiệp nhà nước sở hữu 100% chỉ chiếm 0,3% tổng số doanh nghiệp hoạt động trong nền kinh tế tại cùng thời điểm. Tuy nhiên, các doanh nghiệp này chiếm tới 40% tổng số vốn kinh doanh, 30% tổng số tín dụng, 45% tổng giá trị tài sản của khu vực doanh nghiệp nói chung. Theo các số liệu khác, tổng số các DNNN chưa cổ phần hóa hiện nay còn trên dưới 5000 doanh nghiệp. Điều đó cho thấy nếu việc cổ phần hóa DNNN được thúc đẩy, nhà nước có thể thu từ trong dân về một số tiền khổng lồ, một phần có thể được sử dụng ngược lại cho các chương trình tái cơ cấu kinh tế (ví dụ, đầu tư cho công ty mua bán nợ).
 
Tuy nhiên, thực tế cho thấy trong những năm gần đây, tiến trình cổ phần hóa diễn ra rất chậm chạp, kế hoạch cổ phần hóa thường xuyên không hoàn thành, chủ yếu bị ách tắc do cơ chế. Các quy định hiện hành về cổ phần hóa DNNN đặt nặng trọng tâm vào việc định giá doanh nghiệp, làm sao mang về khoản thu tối đa cho nhà nước, trong nhiều trường hợp quy định nhà nước tiếp tục chiếm cổ phần chi phối (51% trở lên). Điều này có lợi về mặt kinh tế cho nhà nước, nhưng khó cho doanh nghiệp và kém hấp dẫn đối với dân là những người đầu tư.

Nhìn lại quá trình cổ phần hóa DNNN ở các nền kinh tế chuyển đổi, có thể thấy các nước Đông Âu (Tiệp Khắc, Hungary, Ba Lan, Bulgaria...) thực hiện việc cổ phần hóa DNNN được thực hiện rất đơn giản, nhanh gọn, nhiều doanh nghiệp nhà nước nhỏ ở các nước này thậm chí được "biếu không" cho người lao động theo các tiêu chí do nhà nước quy định. Đến nay, ở các nước này hầu như không còn DNNN hoạt động trong các ngành nghề kinh doanh thuần túy, chỉ còn một số ít các DNNN trong các lĩnh vực hạ tầng, công ích. Cách cổ phần hóa DNNN ở các nước Đông Âu giúp cải thiện đáng kể hiệu quả hoạt động của các doanh nghiệp, tăng nguồn thu thuế, hình thành các thị trường chứng khoán rất nhanh, với hàng hóa đa dạng, quy mô giao dịch lớn. Trong khi cách cổ phần hóa DNNN ở Nga và các nước Liên-xô cũ đã tạo ra hàng loạt các đại gia tỷ phú đô-la trong số những người giàu nhất thế giới thì điều này hoàn toàn không xảy ra ở các nước Đông Âu, nơi tầng lớp trung lưu đã và đang là động lực phát triển kinh tế - xã hội.

Quay trở lại vấn đề cổ phần hóa DNNN ở nước ta, trong tình hình hiện nay, nên thúc đẩy mạnh quá trình cổ phần hóa DNNN. Có lẽ nên coi các mục tiêu tái cơ cấu sở hữu để các doanh nghiệp hoạt động hiệu quả hơn, đóng góp ngân sách cao hơn, thu hút tiền đầu tư từ trong dân nhiều hơn quan trọng không kém việc thu nhiều tiền về cho nhà nước từ việc cổ phần hóa. Nói cho cùng, tài sản của dân cũng là tài sản của nhà nước, của xã hội, quan trọng là chúng được sử dụng một cách tích cực để tạo nên sự thịnh vượng chung. Trong việc cổ phần hóa DNNN, nếu nhà nước "khôn" với dân thì dân cũng "khôn lại" với nhà nước, không hợp lực với nhau được.
(Theo VEF)
Read more…